Tất cả PDF Doc/Text Âm thanh Video
Chia sẻ  vai trò của piano trong nâng cao mặt bằng kiến thức chung của các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp việt nam lên facebook!
vai trò của piano trong nâng cao mặt bằng kiến thức chung của các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp việt nam

13/07/2016 Uploader: Dungcomay Loại file: pdf

Luận án tiến sĩ Vai trò của Piano trong nâng cao mặt bằng kiến thức chung của các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp Việt Nam. LATS này nghiên cứu những tác động tích cực của cây đàn Piano đối với các ngành học, qua đó để chứng minh rằng có kỹ năng Piano vững vàng sẽ tạo được những điều kiện vô cùng thuận lợi đối với mọi đối tượng trong quá trình học tập và nghiên cứu.

HỌC VIỆN ÂM NHẠC QUỐC GIA VIỆT NAM 2015

 

 LUẬN ÁN TIẾN SĨ

VAI TRÒ CỦA PIANO TRONG NÂNG CAO MẶT BẰNG KIẾN THỨC CHUNG CỦA CÁC CƠ SỞ ĐÀO TẠO ÂM NHẠC CHUYÊN NGHIỆP VIỆT NAM

 

 CHUYÊN NGÀNH: ÂM NHẠC HỌC MÃ SỐ: 62210201

 NCS HÀ MAI HƯƠNG - HDKH GS. TS. NGND TRẦN THU HÀ

 

 

 

1. Lý do chọn đề tài

 

Trong lĩnh vực nghệ thuật âm nhạc hàn lâm, cây đàn Piano đóng một vai trò quan trọng, là một loại nhạc cụ phổ biến nhất với một số lượng người học đông đảo nhất không chỉ tại Việt Nam mà còn trên thế giới. Với khả năng thể hiện phong phú và đa dạng, Piano có thể biểu diễn một cách độc lập, không cần bất cứ một nhạc cụ nào khác hỗ trợ mà vẫn đạt được hiệu quả cao về nghệ thuật.

 

Cây đàn Piano là một nhạc cụ với cấu tạo đặc biệt có khả năng diễn tả những giai điệu âm nhạc rất phong phú vì nó có được sự chuẩn xác về cao độ, biểu hiện được nhiều loại sắc thái, sự tinh tế của phím đàn, hệ thống Pedal tăng cường sức biểu cảm của âm thanh và thuận lợi trong việc kết hợp các chồng âm cùng lúc tạo nên nhiều màu sắc hòa âm có khả năng thay thế dàn nhạc.. . Đây là những yếu tố vượt trội mà ít có cây đàn nào có đầy đủ các tính năng như vậy. Hơn nữa, với tính chất đa thanh, đàn Piano có khả năng thể hiện một cách hoàn hảo tất cả các mặt giai điệu cũng như hợp điệu (tính chất hòa thanh và tính chất phức điệu) Một cách trọn vẹn. Do đó, cây đàn Piano có thể tham gia trong dàn nhạc Giao hưởng; Giữ vai trò là nhạc cụ độc tấu, hòa tấu hoặc đệm cho Thanh nhạc và các loại nhạc khí khác. Trong hình thức Concerto, để tạo điều kiện thuận lợi cho các nhạc công khi luyện tập và biểu diễn, phần dàn nhạc đã được biên soạn lại cho đàn Piano chơi. Những khả năng trên đã tạo nên hiệu quả nghệ thuật rất lớn của cây đàn Piano trong thực tế. Chính vì vậy, cây đàn Piano là một nhạc cụ thông dụng và rất cần thiết cho những người hoạt động âm nhạc chuyên nghiệp và không chuyên. Làm chủ kỹ năng chơi Piano tốt sẽ là cơ sở cho việc hình thành và phát triển tư duy sáng tạo, mở rộng kiến thức và tạo điều kiện thuận lợi đối với tất cả những đối tượng đang nghiên cứu âm nhạc nói chung, hoặc các môn nhạc cụ khác nói riêng. Tại các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp trên thế giới, Piano phổ thông đã được đưa vào chương trình đào tạo chính khóa, là môn học bắt buộc đối với HSSV theo học mọi chuyên ngành âm nhạc và được đưa vào chương trình thi hàng năm; Thậm chí Piano phổ thông còn được giảng dạy trên bậc cao học. Trước đây, môn học này còn được gọi là Piano cơ bản hoặc Piano môn chung tuy nhiên trong những năm gần đây, tên gọi Piano phổ thông được sử dụng chính thức trong các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp ViệtNam vì nó bao hàm ý nghĩa là môn học phổ cập cho các đối tượng học Piano không chuyên nghiệp. Tuy nhiên trong lĩnh vực đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp tại Việt Nam, vai trò, vị trí của đàn Piano trong vấn đề giảng dạy môn Piano phổ thông vẫn còn chưa được đánh giá đúng: Chưa có sự thống nhất về chương trình, giáo trình và nội dung giảng dạy; Yêu cầu về chuẩn đầu ra cũng như trình độ bắt buộc đối với từng năm học không được qui định rõ ràng và chặt chẽ; Nội dung giảng dạy chưa đáp ứng được với đặc thù của từng ngành học nên kết quả thu được chưa cao. Điều này đã phần nào tạo nên những cản trở trong vấn đề củng cố kiến thức nền tảng và phát triển khả năng cảm thụ nghệ thuật của HSSV. Những sinh viên tốt nghiệp hàng năm tại các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp chưa phát huy được hết khả năng chuyên môn để có thể góp phần xây dựng nên một diện mạo mới cho đời sống âm nhạc Việt Nam hiện nay.

 

Nền âm nhạc giao hưởng thính phòng Việt Nam chỉ mới ra đời và phát triển từ những năm 50 - 60 của thế kỷ XX nhưng đã đạt được nhiều thành tựu xứng đáng được ghi nhận. Tuy nhiên, trong giai đoạn hiện nay, chất lượng đào tạo các ngành âm nhạc hàn lâm chuyên nghiệp đang bị giảm sút. Đời sống âm nhạc Việt Nam hiện nay đang có nhiều vấn đề nảy sinh và cần nhanh chóng khắc phục.

 

Trong lĩnh vực sáng tác âm nhạc, có người chỉ cần viết được từ 1 đến 2 ca khúc là đã có thể trở thành nhạc sĩ mà không cần những kiến thức cơ bản đòi hỏi phải có ở một người sáng tạo âm nhạc. Vẫn còn đang tồn tại khá phổ biến tình trạng phần lớn các nhạc sĩ phải nhờ người khác phối âm, viết phần đệm cho ca khúc của mình. Vấn đề này đã được nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc đề cập đến trong một bài viết đăng trên tạp chí Âm nhạc - Thời đại (quý IV/2005): “.. . Ở những nước có nền âm nhạc chuyên nghiệp phát triển, mỗi một ca khúc, kể cả ca khúc quần chúng luôn luôn có một phần đệm cố định thường do chính tác giả của phần giai điệu viết ra cho đàn Piano. Đó là tính chuyên nghiệp của người nhạc sĩ. Riêng ở Việt Nam, hầu hết các nhạc sĩ (viết ca khúc) Không viết được phần đệm cho các bài hát của chính mình sáng tác ra.. . ” [83]. Số lượng các nhạc sỹ sáng tác cho khí nhạc hoặc các sáng tác cho các nhạc cụ phương Tây ngày càng hiếm. Nhiều nhạc công, những người hoạt động âm nhạc chưa biết sử dụng cây đàn Piano để có thể tự vỡ bài, tự đệm hoặc sử dụng như một phương tiện trợ giúp đắc lực trong quá trình giảng dạy. Hoặc ở lĩnh vực biểu diễn Thanh nhạc, vẫn có tình trạng một số người bước vào nghề hát nhưng không đọc được nốt nhạc và phải tập bài hát theo cách truyền khẩu. Các nguyên nhân này một phần là do các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp chưa đưa đến cho công chúng một tầng lớp nghệ sĩ đại chúng để chiếm lĩnh thị trường, cũng như chưa trang bị đủ kiến thức cho người học để có thể đáp ứng được với yêu cầu học tập và công việc thực tế.

 

Để có nền âm nhạc dân tộc hiện đại mang tính chuyên nghiệp cao trong tương lai, chúng ta phải xây dựng chiến lược phát triển đồng bộ về mọi mặt cả về công tác đào tạo âm nhạc và giáo dục thẩm mỹ âm nhạc cho thế hệ trẻ nhằm xây dựng một “hậu phương” vững chắc cho nền âm nhạc Việt Nam phát triển mạnh mẽ và bền vững.

 

Với mong muốn được góp phần vào việc đưa những giá trị âm nhạc đích thực trở về quỹ đạo của nó và hướng đến việc xây dựng một phương pháp đào tạo đồng bộ, khoa học nhằm góp phần củng cố chất lượng đào tạo đảm bảo tính chiến lược và định hướng lâu dài cho sự nghiệp phát triển nghệ thuật âm nhạc, chúng tôi thấy cần phải nghiên cứu vai trò có ý nghĩa hết sức quan trọng của cây đàn Piano đối với các ngành học tại các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp Việt Nam. Qua đó chú trọng vào việc trang bị kỹ năng nắm bắt Piano cho các đối tượng học ở các ngành học khác nhau, đặc biệt là vấn đề xây dựng chương trình giảng dạy mang tính đặc thù, phù hợp với từng chuyên ngành. Bên cạnh đó, nghiên cứu và đưa ra các PPGD hiệu quả nhất trên cơ sở kế thừa tinh hoa của PPGD truyền thống và tiếp thu có chọn lọc các PPDH tiên tiến khác trên thế giới.

 

2. Tổng quan về vấn đề nghiên cứu

 

Lịch sử phát triển của cây đàn Piano ở Việt Nam còn rất non trẻ, du nhập vào nước ta từ đầu thế kỷ XX và được đưa vào chính thức giảng dạy trong các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp từ năm 1956 cùng với sự thành lập trường Âm nhạc

 

Việt Nam (nay là Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam). Mặc dù thời gian không nhiều so với thế giới, nhưng chúng ta đã đạt được những thành tựu đáng ghi nhận như giành được các giải thưởng Piano quốc tế, đào tạo ra những nghệ sỹ chuyên nghiệp, những người làm công tác giảng dạy, biểu diễn…để bổ sung vào đội ngũ cán bộ làm việc trên lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, đáp ứng cho nhu cầu của xã hội.

 

Về cây đàn Piano, trên thế giới đã có nhiều công trình nghiên cứu đi vào các lĩnh vực như các nguyên tắc cơ bản trong nghệ thuật chơi đàn Piano, cách tư duy trong thể hiện tác phẩm trên đàn Piano, những vấn đề về xử lý kỹ thuật, những sáng tác cho đàn Piano, các vấn đề liên quan tới sư phạm giảng dạy, biểu diễn.. .

 

Một số tài liệu nước ngoài rất hữu ích đối với chúng tôi trong quá trình nghiên cứu, bổ sung thêm tư liệu về phương pháp giảng dạy Piano phổ thông. Đó là các tập sách “Nineteenth century Piano music a handbook for pianist” (tạm dịch Tài liệu hướng dẫn về âm nhạc Piano thế kỷ XIX dành cho người chơi Piano chuyên nghiệp) Của Kathleen Dale (Oxford university press, 1954), “Practising the Piano” (tạm dịch Thực hành trên đàn Piano) Của Frank Merick (Rockliff Publishing Corporation, 1958), “The Pianist’s Guide to Pedaling” “ (tạm dịch Hướng dẫn sử dụng Pedal cho người chơi Piano) Của J. Banowetz (Indiana University press,1985), “A new approach to Piano technique” (tạm dịch Cách tiếp cận mới với kỹ thuật Piano) Của Ruth A. Dickerson (Pageant press, Inc. 101 Avenue, New York 3,1962), “Tips on how to teach effectively” (tạm dịch Cách thức dạy hiệu quả) Của S. Hidalgo (Rex Book Store, Manila, Philippines, 1994), “Passion for the Piano” (tạm dịch Sự đam mê với cây đàn Piano) Của Judith Oringer (Jeremy p. Tarcher, Inc. Los Angeles, 1983), A. Nikolaev - “Phương pháp học đàn Piano” (Nhà xuất bản Âm nhạc, Moskva, 1969), “Lịch sử nghệ thuật Piano” (Nhà xuất bản Âm nhạc, Moskva, 1976) Của Alekseyev, “Thinking as you play” (tạm dịch Tư duy trong thể hiện) Của Sylvia Coats (Indiana University Press, 2006), “Famous Pianists Their Technique” (tạm dịch Kỹ thuật của những nghệ sĩ Piano nổi tiếng) Của Reginald R. Gerig (Indiana University Press, 2007).. .

 

Nhìn chung, các tác giả xuất phát từ góc độ của nhà sư phạm, nghệ sĩ biểu diễn có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực giảng dạy cũng như có nhiều công trình nghiên cứu về nghệ thuật chơi đàn Piano, đã tập trung vào các vấn đề sau: Lịch sử hình thành và phát triển của cây đàn Piano; Giới thiệu về tính năng và công năng sử dụng; Những định hướng đối với người học và các hướng dẫn để giải quyết các vấn đề trong xử lý kỹ thuật nhằm thể hiện tác phẩm đạt hiệu quả.

 

Ở Việt Nam, công trình khoa học đầu tiên nghiên cứu chuyên sâu cây đàn Piano là luận án tiến sỹ “Nghệ thuật Piano Việt Nam” năm 1987 (Moscow – Russia) Của GS. TS. NGND Trần Thu Hà. Công trình đã đề cập đến lịch sử hình thành và phát triển của quá trình cây đàn Piano du nhập từ phương Tây vào Việt Nam, phân tích và đánh giá phương pháp sư phạm qua các giai đoạn từ thời Pháp thuộc cho đến những năm của thập kỷ 80. Thông qua những kết quả nghiên cứu này, tác giả đã chứng minh nghệ thuật Piano Việt Nam phát triển qua các giai đoạn từ không chuyên nghiệp đến chuyên nghiệp và mặc dù còn rất non trẻ nhưng đã bước đầu đạt đến những thành tựu xứng đáng được ghi nhận: Đó là, đã dần dần hoàn chỉnh hệ thống đào tạo từ bậc TC đến ĐH (xây dựng được nội dung giảng dạy, chương trình giáo trình chi tiết cho từng năm học), bổ sung đội ngũ cán bộ giảng dạy ngày càng có trình độ chuyên môn cao.. . Với công trình nghiên cứu này, tác giả đã phác họa một bức tranh toàn cảnh về đời sống âm nhạc Việt Nam trước thời kỳ “mở cửa” - giai đoạn những năm 80 - không chỉ trong lĩnh vực đào tạo mà cả trong các hoạt động sáng tác và biểu diễn âm nhạc. Hơn 200 tác phẩm viết cho Piano của các nhạc sĩ Việt Nam (kể từ khi Piano được đưa vào môi trường đào tạo chuyên nghiệp - năm 1956) Đã được tác giả sưu tầm, thống kê, phân tích, khắc họa những nét đặc trưng trong phong cách sáng tác của nhạc sĩ Việt Nam. Qua đó, tác giả đã thể hiện sự mong muốn được góp phần vào công cuộc gìn giữ và truyền bá kho tàng âm nhạc quý báu, đậm đà bản sắc dân tộc và hiện đại cho những thế hệ sau.

 

Ngoài ra, còn có những công trình nghiên cứu khác như: Luận án tiến sỹ “Mối liên hệ giữa các chất liệu âm nhạc của Việt Nam và châu Âu trong sáng tác của các nhạc sĩ thế kỷ XX” – năm 2001 (Kiev – Ukraine) Của TS Đặng Ngọc Giang Quân, luận án tiến sỹ “Sonate và Concerto cho Piano của nhạc sĩ Việt Nam: Sự kết hợp giữa đặc điểm dân tộc và truyền thống của âm nhạc phương Tây” – năm 2003 (Moscow – Russia) Của PGS. TS Tạ Quang Đông, luận án tiến sỹ “Lịch sử văn hóa Việt Nam: Mối tương tác giữa những hình thức âm nhạc dân gian và chuyên nghiệp” – năm 2003 (Moscow – Russia) Của PGS. TS Nguyễn Huy Phương, luận án tiến sỹ “Sự phát triển nghệ thuật Piano Việt Nam” – năm 2008 (Hà Nội) Của PGS. TS Nguyễn Minh Anh.. . Và một số luận văn thạc sỹ nghiên cứu về lý luận giảng dạy, kỹ thuật diễn tấu của cây đàn Piano.

 

Nhìn chung, các công trình khoa học trên phần lớn đi sâu nghiên cứu những vấn đề liên quan đến lĩnh vực sáng tác và đào tạo Piano chuyên nghiệp. Chẳng hạn như trong công trình luận án của mình, PGS. TS Nguyễn Huy Phương đã nghiên cứu lịch sử văn hoá âm nhạc Việt Nam từ thời kỳ lập nước cho đến cuối thế kỷ XX dựa trên quan điểm sự tương tác giữa những hình thức âm nhạc dân gian và chuyên nghiệp. Qua 3 chương luận án, tác giả đã xác định những giai đoạn khác nhau của sự hình thành các hình thức âm nhạc chuyên nghiệp truyền thống, tìm hiểu những thể loại chính trong âm nhạc truyền thống Việt Nam nhằm xác định nguồn gốc và phân loại chúng một cách chính xác: Hoặc mang tính dân gian hay chuyên nghiệp, hoặc bắt nguồn ở bản địa hay mang yếu tố ngoại nhập. Tác giả trình bày mối quan hệ “truyền thống dân gian và chuyên nghiệp” trên ví dụ hệ thống thể loại của âm nhạc Việt Nam, đồng thời nghiên cứu sự hình thành và phát triển văn hoá âm nhạc chuyên nghiệp kiểu châu Âu tại Việt Nam thông qua các giai đoạn lịch sử.

 

Cùng nghiên cứu về phong cách sáng tác của các nhạc sĩ Việt Nam và châu Âu là 2 luận án của TS Đặng Ngọc Giang Quân và PGS. TS Tạ Quang Đông. Với đề tài “Sonate và Concerto cho Piano của nhạc sĩ Việt Nam: Sự kết hợp giữa đặc điểm dân tộc và truyền thống của âm nhạc phương Tây”, PGS. TS Tạ Quang Đông đã đi sâu phân tích những đặc điểm của hình thức Sonate cổ điển châu Âu và so sánh những đặc điểm giống nhau và khác nhau trong các bản Sonate và Concerto cho

 

Piano của các nhạc sĩ Việt Nam từ năm 1956 cho đến năm 2002, chứng minh được sự giao lưu và phát triển các yếu tố hình thức, hòa thanh, phức điệu.. . Giữa âm nhạc Piano hàn lâm Việt Nam và phương Tây.

 

Hoặc trong luận án “Mối liên hệ giữa các chất liệu âm nhạc của Việt Nam và châu Âu trong sáng tác của các nhạc sĩ thế kỷ XX”, trên cơ sở nghiên cứu và so sánh hai nền văn hóa lớn của châu Âu và châu Á ở các lĩnh vực nghệ thuật như văn học, mỹ thuật và âm nhạc, TS Đặng Ngọc Giang Quân đã đi sâu vào phân tích và so sánh hai tác phẩm tiêu biểu, đại diện cho hai nền văn hóa của phương Tây và phương Đông: Suite Việt Nam của nhạc sỹ Isenko và Album Việt Nam của nhạc sỹ Nguyễn Văn Tỵ - Thái Thị Lang nhằm làm rõ sự tương đồng và khác biệt về chất liệu âm nhạc trong sáng tác của các nhạc sỹ thế kỷ XX.. .

 

Viết về lĩnh vực đào tạo, luận án “Sự phát triển nghệ thuật Piano Việt Nam” của PGS. TS Nguyễn Minh Anh có thể nói là sự nối tiếp liền mạch với công trình nghiên cứu của GS. TS. NGND Trần Thu Hà. Tác giả đã khái quát các bước phát triển của nghệ thuật Piano Việt Nam, khẳng định những thành tựu đã đạt được trong hơn 50 năm qua (đặc biệt là giai đoạn sau thời kỳ “mở cửa”), đồng thời đề xuất một số vấn đề quan trọng về sư phạm Piano nhằm hướng đến mục tiêu nâng cao chất lượng đào tạo Piano của Việt Nam trong giai đoạn mới.

 

Nội dung của luận án tập trung vào 3 vấn đề chính: Sự thả lỏng, cách xác định và xây dựng câu nhạc, nghệ thuật sử dụng Pedal. Tác giả cho rằng những vấn đề trên vừa mang tính kỹ thuật và cả tính nghệ thuật giúp cho quá trình nâng cao thẩm mỹ âm nhạc và phát triển tư duy sáng tạo nghệ thuật đối với người học Piano chuyên nghiệp.

 

Trên các lĩnh vực đào tạo âm nhạc khác, vai trò của cây đàn Piano cũng được đề cập đến. Đối với đào tạo Thanh nhạc, các giáo trình giảng dạy Thanh nhạc của các giáo sư, chuyên gia đầu ngành đang được sử dụng tại các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp hiện nay đều nhấn mạnh đến sự cần thiết phải biết sử dụng đàn Piano đối với ca sĩ. Trong lĩnh vực âm nhạc hàn lâm, sự hỗ trợ của đàn Piano đã góp phần tạo ra hiệu quả tốt nhất cho Thanh nhạc trên cả hai phương diện biểu diễn và đào tạo; Piano luôn thể hiện vai trò chủ đạo mà cho đến nay chưa có một nhạc cụ nào có thể làm tốt hơn.

 

Trong Phương pháp sư phạm Thanh nhạc (Viện Âm nhạc xuất bản năm 2001) - tài liệu giảng dạy dành cho hệ Đại học, NSND Nguyễn Trung Kiên - giáo sư đầu ngành trong lĩnh vực Thanh nhạc của Việt Nam, đã nhận định rằng, đối với vấn đề đào tạo và hoàn thiện một người ca sĩ chuyên nghiệp, bên cạnh việc nghiên cứu, học tập lý luận âm nhạc thì yêu cầu trước tiên phải biết sử dụng tương đối tốt đàn Piano để có thể nắm vững tác phẩm âm nhạc. Sự trợ giúp của Piano sẽ tạo ra những điều kiện thuận lợi giúp cho người hát cảm nhận được tinh thần của tác phẩm, thấu hiểu những yêu cầu trong quá trình xử lý để có thể chủ động sáng tạo khi thể hiện. Theo quan điểm của GS Nguyễn Trung Kiên, Piano không đơn thuần đóng vai trò bổ trợ mà thực sự là môn học để Thanh nhạc phát triển. Trong quy trình đào tạo tại các

 

Nhạc viện tiên tiến trên thế giới, sinh viên Đại học Thanh nhạc phải nghiên cứu kỹ phần đệm Piano trước khi thể hiện một tác phẩm Thanh nhạc để có thể nắm vững tác phẩm.

 

Nhằm bổ sung thêm nguồn tư liệu cho công trình nghiên cứu này, chúng tôi đã tìm hiểu không chỉ các tài liệu chuyên khảo về Piano ở các lĩnh vực khác nhau mà cả về mảng kiến thức của lĩnh vực lý luận dạy học (PPGD giữ một vai trò quan trọng để có thể truyền đạt những thông tin cho người học một cách nhanh chóng và thuận lợi; Có PPDH đúng đắn, khoa học thì sẽ giúp người học nắm bắt kiến thức và vận dụng những kiến thức đó hiệu quả trong học tập và trên thực tế sau này). Chúng tôi đã tham khảo các tài liệu về lý luận dạy học của các tác giả trong và ngoài nước.

 

Nghiên cứu, phân tích, so sánh các PPDH truyền thống với những phương pháp tiên tiến đang được sử dụng trên thế giới nhằm lựa chọn được PPGD phù hợp nhất đối với môn Piano phổ thông.

 

Trong cuốn “Phương pháp dạy học truyền thống và đổi mới” (Nhà xuất bản giáo dục - 2008), tác giả Thái Duy Tuyên đã xác định vai trò chủ đạo của người thầy trong quá trình dạy học hiện đại: Là người xác định mục tiêu, nội dung giảng dạy; Thiết kế và tổ chức hoạt động dạy học; Dự kiến các tình huống có thể xảy ra và đề ra được phương hướng, cách thức giải quyết. Chức năng chính của người thầy trong quá trình dạy học hiện đại là người tổ chức, hướng dẫn, tạo điều kiện thuận lợi cho người học hoạt động, để tự người học thu lượm tri thức, chiếm lấy làm tài sản sở hữu của mình. Người dạy trang bị cho các đối tượng học phương pháp học hiệu quả. Như vậy, vai trò của người thầy không chỉ truyền thụ nội dung kiến thức, mà còn là người tạo hứng thú học tập, hướng dẫn người học về phương pháp học và cũng là người kiểm tra, đánh giá kết quả tự học của đối tượng học trên cơ sở hướng dẫn người học tự đánh giá, tự điều chỉnh.

 

Tác giả cho rằng, “.. . Trong dạy học hiện đại, quá trình điều khiển của thầy phải hướng đến tự phủ định mình, nghĩa là phải làm sao cho học sinh dần dần tự học tập, nghiên cứu mà không cần giáo viên hướng dẫn nữa. Đó là điều cốt lõi giúp học sinh khi ra trường có đủ sức làm chủ bản thân, có khả năng hội nhập và tự thích ứng cao với hoàn cảnh.. . ” [24; 22]. Ngoài ra, trong quá trình dạy học, giảng viên cần thông qua những tín hiệu phản hồi từ kết quả học tập của người học bằng nhiều hình thức khác nhau, kịp thời phát hiện thực trạng học tập của các đối tượng học đó, tìm ra những nguyên nhân khách quan và chủ quan.. . Để kịp thời điều chỉnh hoạt động giảng dạy của mình.

 

Cuốn “Nghệ thuật và khoa học dạy học” (Nhà xuất bản giáo dục Việt Nam -2011) Của tác giả Robert J. Marzano, đã đưa ra một quan điểm mới, đó là: “.. . Một nền giáo dục tiên tiến không đặt trọng tâm vào việc giúp người học tiếp thu các tri thức khoa học mà nhà trường đưa lại cho họ. Ngược lại, mục tiêu của nền giáo dục đó là giúp người học nhận ra được những năng lực trí tuệ của mình để đi tìm tiếp những lời giải cho những vấn đề chưa hẳn hoàn toàn đã biết theo con đường phù hợp nhất với năng lực trí tuệ của cá nhân.. . ” [15; 7]. Điều này phụ thuộc vào nhiều yếu tố, nhưng yếu tố quyết định nhất là quan niệm về vai trò của người thầy. Sẽ không có học trò sáng tạo nếu không có những người thầy sáng tạo; Dạy học vừa là một khoa học vừa là một nghệ thuật.

 

Ngoài các tài liệu đã được nêu trên, trong quá trình chuẩn bị các tư liệu cho công trình nghiên cứu của mình, chúng tôi có tìm hiểu, tham khảo một số luận án tiến sĩluận văn thạc sĩ về chuyên ngành Lý luận âm nhạc, phương pháp sư phạm biểu diễn đối với những vấn đề có liên quan. Đề tài Luận án “Vai trò của Piano trong nâng cao mặt bằng kiến thức chung của các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp Việt Nam” được xây dựng và phát triển từ Luận văn Thạc sĩ “Nghiên cứu việc giảng dạy môn Piano phổ thông trong các trường âm nhạc chuyên nghiệp” trước đây của tác giả. Nếu như trong Luận văn

 

Thạc sĩ, chúng tôi chỉ tập trung nghiên cứu một cách có hệ thống những vấn đề thực tế diễn ra trong quá trình giảng dạy Piano phổ thông tại các trường âm nhạc chuyên nghiệp hay nói một cách khác là chuyên sâu vào phương pháp giảng dạy nhằm tổng kết và đánh giá thực trạng việc dạy và học bộ môn này, chỉ ra được những khó khăn, thuận lợi, những yếu tố chủ quan và khách quan tác động đến để trên cơ sở đó xây dựng định hướng phù hợp với thực tiễn, đề xuất những biện pháp khắc phục; Thì giờ đây ở qui mô của Luận án Tiến sĩ, chúng tôi đã mở rộng phạm vi nghiên cứu, cây đàn Piano được xem xét và đánh giá một cách toàn diện, sự tác động tích cực của nó đối với các ngành học được nghiên cứu một cách sâu sắc: Piano không chỉ hỗ trợ cho việc học tập có hiệu quả các chuyên ngành Lý luận, Sáng tác, Chỉ huy và Thanh nhạc mà còn đóng vai trò quan trọng đối với các chuyên ngành khác, đặc biệt đối với vấn đề trang bị kiến thức nền tảng.

 

Có thể thấy rằng, cây đàn Piano có ý nghĩa quan trọng trong vấn đề bồi dưỡng, nâng cao mặt bằng kiến thức chung cho nhiều ngành học nhưng ở khía cạnh này cho đến nay vẫn chưa có một công trình nghiên cứu nào đề cập đến. Thiết nghĩ, cây đàn Piano cần phải được nghiên cứu sâu hơn trên những bình diện khác nhau (không nhất thiết chỉ giới hạn cho đối tượng học Piano chuyên nghiệp) Bởi vì Piano là môn bổ trợ, làm nền tảng cho việc giảng dạy và học tập của các ngành học nên rõ ràng không thể xem nhẹ vấn đề trang bị kỹ năng Piano cho mọi đối tượng học.

 

Việc có những công trình khoa học nghiên cứu chuyên sâu các lĩnh vực khác nhau trong giảng dạy Piano tại các trường âm nhạc chuyên nghiệp trên cả nước sẽ góp phần tích cực trong vấn đề nâng cao chất lượng đào tạo phù hợp với xu thế phát triển của xã hội giai đoạn hiện nay.

 

Mặc dù hiện nay, về lĩnh vực Piano phổ thông hầu như không có một tài liệu nào đề cập đến một cách cụ thể; Điều này đã tạo ra những khó khăn nhất định cho tác giả khi đưa ra những nhận định, đánh giá về các vấn đề có liên quan. Tuy nhiên, với kinh nghiệm của 20 năm giảng dạy Piano (ở cả hai lĩnh vực Piano chuyên ngành và Piano phổ thông), bản thân cũng đã đã từng được học tập ở nước ngoài và đang theo học các chương trình Sau đại học tại Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam, tác giả công trình nghiên cứu cũng đã có cơ hội quan sát, tham khảo chương trình giảng dạy tại các nơi; Trao đổi, học hỏi những kinh nghiệm quý báu trong đào tạo từ các giáo sư, các nhà sư phạm có uy tín.. . Những kiến thức và kinh nghiệm giảng dạy được tích lũy được trong thời gian qua đã đóng vai trò quan trọng đối với tác giả trong quá trình nghiên cứu và làm tăng thêm sự tự tin, quyết tâm thực hiện thành công đề tài nghiên cứu này.

 

3. Mục đích nghiên cứu

 

- Nghiên cứu những tác động tích cực của cây đàn Piano đối với các ngành học, qua đó để chứng minh rằng có kỹ năng Piano vững vàng sẽ tạo được những điều kiện vô cùng thuận lợi đối với mọi đối tượng trong quá trình học tập và nghiên cứu.

 

- Đánh giá một cách tổng quát tình hình thực tế vấn đề giảng dạy môn Piano phổ thông tại các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp trên cả nước, trên cơ sở thấy được những thành tựu cũng như mặt hạn chế để xây dựng được định hướng phù hợp với thực tiễn, đề xuất những tiêu chí cụ thể đối với môn Piano phổ thông nhằm đáp ứng cho vai trò góp phần trang bị kiến thức nền tảng cơ bản, hỗ trợ cho việc nghiên cứu chuyên sâu các ngành học nhằm nâng cao mặt bằng kiến thức chung của các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp Việt Nam.

 

 

4. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu

 

Đối tượng nghiên cứu của luận án là tiến trình dạy và học môn Piano phổ thông trong các trường âm nhạc chuyên nghiệp, sự tác động tích cực của Piano đối với một số môn học và ngành học. Trong đó trọng tâm chính là tập trung nghiên cứu vấn đề giảng dạy môn Piano phổ thông, xác định những tiêu chí cụ thể trong vấn đề trang bị kỹ năng Piano cho các đối tượng học, xây dựng chương trình giáo trình giảng dạy mang tính đặc thù nhằm phát huy tối đa sự hỗ trợ của Piano cho việc học tập các chuyên ngành. Phạm vi nghiên cứu của luận án: Chúng tôi tập trung nghiên cứu những vấn đề đã nêu trên tại HVANQGVN, HVANH, và NVTPHCM là 3 cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp lớn của cả nước. Thông qua công trình nghiên cứu này, chúng tôi muốn nâng cao nhận thức của người học về ý nghĩa quan trọng của đàn Piano trong đẩy mạnh trình độ mặt bằng kiến thức chung, góp phần xây dựng và củng cố kiến thức nền tảng cho HSSV tại các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp Việt Nam.

 

5. Cơ sở lý luận và phương pháp nghiên cứu

 

Đề tài được thực hiện dựa trên cơ sở lý luận của Chủ nghĩa duy vật biện chứng và duy vật lịch sử, kết hợp với sử dụng phương pháp nghiên cứu tài liệu, khảo sát hiện trạng việc dạy và học bộ môn Piano phổ thông tại cả ba trung tâm đào tạo âm nhạc lớn của cả nước thông qua các hình thức: Dự giờ, phỏng vấn trực tiếp giảng viên và HSSV, tìm hiểu kết quả thực tế qua quá trình học; Kết hợp các phương pháp nghiên cứu khác như lập anket điều tra, phương pháp so sánh, đối chiếu, phân tích, quy nạp, tổng hợp nhằm đi đến kết luận, phân tích nguyên nhân những điểm yếu đang tồn tại và xây dựng giải pháp khắc phục.

 

Tiếp thu có chọn lọc những quan điểm, ý kiến của các nhà nghiên cứu đi trước có liên quan đến các vấn đề được nghiên cứu trong đề tài này nhằm làm sáng tỏ hơn các luận chứng trên cơ sở bảo đảm tính khoa học và tính khách quan.

 

6. Những đóng góp của luận án

công trình nghiên cứu chuyên sâu đầu tiên về vị trí, vai trò đàn Piano trong đời sống âm nhạc chuyên nghiệp, trong nâng cao mặt bằng kiến thức, luận án sẽ đóng góp những giải pháp trong việc xây dựng nội dung chương trình giảng dạy đạt hiệu quả cao: Thiết kế được giáo trình riêng phù hợp với đặc thù của từng chuyên ngành, từng cấp học; Sử dụng giáo trình mở, không máy móc và cứng nhắc về thể loại cũng như cấp độ bài học trong quá trình giảng dạy…

 

Luận án cũng đề xuất những vấn đề liên quan đến yếu tố người dạy như chuyên môn hóa đội ngũ giảng dạy, đề cao khả năng sáng tạo của người thầy với những năng lực và phẩm chất thiết yếu (người dạy Piano phổ thông phải có kiến thức nền tảng vững chắc, không chỉ yêu cầu về trình độ Piano vững vàng mà còn phải có kiến thức sâu rộng, hiểu kỹ về chuyên ngành đang giảng dạy nhằm tạo được sự gắn kết, bổ trợ giữa Piano với chuyên ngành đó).

 

Xây dựng được giáo trình riêng phù hợp với đặc thù của từng nhóm chuyên ngành trên cơ sở xác định đúng mục tiêu đào tạo cho mỗi chuyên ngành để có phương pháp giảng dạy hữu hiệu nhất.

 

Tóm lại, đề tài nghiên cứu này sẽ đưa ra một cái nhìn toàn diện và khách quan những đóng góp tích cực của đàn Piano đối với vấn đề hỗ trợ nghiên cứu chuyên sâu các ngành học, làm cơ sở để góp phần xây dựng hướng đào tạo mang tính chiến lược. Ngoài ra, đề tài này còn có thể được sử dụng như tài liệu tham khảo giúp cho việc xây dựng giáo trình giảng dạy bộ môn Piano phổ thông tại các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp, bảo đảm được tính đồng bộ và thống nhất chặt chẽ trong yêu cầu và tiêu chí đánh giá, biểu hiện qua các mặt:

 

- Thống nhất trên phạm vi toàn quốc phương pháp sư phạm chung về đào tạo cũng như về chương trình, giáo trình và nội dung giảng dạy trên cơ sở có nghiên cứu biên soạn phù hợp với đặc thù của từng ngành học.

 

- Góp phần xây dựng quy chế đào tạo mới, đa dạng và phù hợp với cơ chế hiện nay, có những quy chuẩn cụ thể về trình độ Piano cho từng năm tùy theo đặc thù mỗi chuyên ngành và trình độ khi tốt nghiệp.

 

7. Bố cục của luận án

 

Ngoài các phần Mở đầu, Kết luận, Phụ lục và Danh mục tài liệu tham khảo, luận án gồm có 3 chương:

 

Chương 1: Cơ sở lý luận và thực tiễn của đề tài

 

Chương 2: Piano trong việc nâng cao mặt bằng kiến thức cho SVHS âm nhạc chuyên nghiệp

 

Chương 3: Nâng cao chất lượng giảng dạy môn Piano phổ thông tại các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp

 

 

 

 

 

 

 

 

 TÀI LIỆU THAM KHẢO

* Sách, giáo trình tiếng Việt

1. Nguyễn Thanh Bình (2006), giáo dục2. Đỗ Ngọc Đạt (2000), Bài giảng Lý luận dạy học hiện đại, Nhà xuất bản ĐHQG Hà Nội

3. M. A. Danilov & M. N. Scatkin, Một số vấn đề của lý luận dạy học hiện đại-Nhà xuất bản Giáo dục, 1980

4. Nhạc viện Hà Nội (2001), học sinh5. Đặng Vũ Hoạt, Hà Thị Đức (2004), Lý luận dạy học Đại học, Nhà xuất bản ĐHSP

6. Học viện Hành chính quốc gia, Phương pháp giảng dạy hiện đại cho người lớn, DSL-NAPA-Khoa Phương pháp Sư phạm hành chính

7. Lê Nguyên Hồng (2010), đề tài8. Phạm Minh Khang (2000), Giáo trình hòa thanh, Nhạc viện Hà Nội

9. Nguyễn Trung Kiên (2001), Phương pháp sư phạm Thanh nhạc, Nhạc viện Hà Nội

10. Nguyễn Trung Kiên (2014), Những vấn đề sư phạm Thanh nhạc, Nhà xuất bản Âm nhạc

11. Nguyễn Kỳ (1996), giáo dục12. Hồ Mộ La (2005), Lịch sử nghệ thuật Thanh nhạc phương Tây, Nhà xuất bản Từ điển bách khoa 144

13. Thái Thị Liên (1974), Phương pháp học đàn Piano, Nhà xuất bản Giáo dục

14. Luật Giáo dục 2005 và luật Giáo dục sửa đổi 2009 của Quốc hội Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam ban hành

15. Robert J. Marzano (2011), Nghệ thuật và khoa học dạy học, Nhà xuất bản giáo dục Việt Nam

16. Nguyễn Thị Nhung (2001), Âm nhạc thính phòng-giao hưởng Việt Nam-Sự hình thành và phát triển-Tác phẩm-Tác giả, Viện Âm nhạc

17. Lê Đức Ngọc (2005), Giáo dục đại học – Phương pháp dạy và học, Nhà xuất bản ĐHQG Hà Nội

18. Allan C. Ornstein và Thomas J. Lasley (2001), đào tạo19. Carl Rogers (2001), Phương pháp dạy và học hiệu quả, Nhà xuất bản Trẻ thành phố Hồ Chí Minh

20. Hà Sâm (2000), đại học21. Tài liệu hướng dẫn (2011), Tăng cường năng lực sư phạm cho giảng viên các trường đào tạo giáo viên trung học phổ thông và trung cấp chuyên nghiệp, Nhà xuất bản giáo dục Việt Nam

22. Tài liệu Hội nghị Trung ương 4 khóa VII (1993)

23. Tài liệu Hội nghị Trung ương 2 khóa VIII (1996).

24. Thái Duy Tuyên (2008), giáo dục25. Vũ Văn Tảo (2000), Vài nét về xu thế đổi mới phương pháp dạy học đại học trên thế giới, Sách Giáo dục học, Đại học Hà Nội 145

26. Trương Ngọc Thắng (2010), Quá trình hình thành và phát triển Ca hát chuyên nghiệp Việt Nam, Nhà xuất bản Thuận Hóa

27. Lê Công Triêm, Nguyễn Đức Vũ, Trần Tú Anh (2002), Những vấn đề hiện nay của phương pháp dạy học đại học – Nhà xuất bản Giáo dục

28. Hà Thế Truyền (2010), đại học29. Văn kiện Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ X (2006).

30. Viện hàn lâm khoa học giáo dục Liên xô (1977), Những cơ sở của lý luận dạy học, Nhà xuất bản Giáo dục

31. Viện Âm nhạc (2000), Âm nhạc mới Việt Nam-Tiến trình và thành tựu

32. Phan Thị Hồng Vinh (2007), Phương pháp dạy học giáo dục học, Nhà xuất bản ĐHSP

* Sách nghiên cứutài liệu tiếng Anh

33. Denes Agay, The twentieth century, An Anthology of Piano

34. J. Banowetz (1985), The Pianist’s Guide to Pedaling, Indiana University Press

35. Arthur Briskier, New approach to Piano transcriptions and interpretation of J. S. Bach's music, Carl Fischer, 62 cooper square, New York

36. Dominique Bordier, Raoul Duflot, Verez, Michel Leclere, Pianorama

37. Harriette Brower (1917), Piano mastery, New York, Frederick A. Stokes company publishers

38. Hezekiah Butterworth (1884), The great composers, Boston: D. Lothrop and company

39. Sylvia Coats (2006), Thinking as you play, Indiana University Press

40. James Francis Cooke (1917), Great pianists on Piano playing, Theo. Presser Co. Philadelphia, PA. 146

41. Carl Czerny (1840), Letter to a young lady-on the art of playing the Pianoforte, London R. Cocks and Co., Hanover square

42. Kathleen Dale (1954), Nineteenth century Piano music a handbook for pianist, Oxford university press

43. Leonhard Deutsch (1950), Piano guided sight-Reading, Nelson-hall company, Chicago

44. Ruth A. Dickerson (1962), A new approach to Piano technique, published by Pageant press, Inc. 101 Avenue, New York 3

45. Heinrich Ehrlich (1901), How to practise on the Piano, G. Schirmer, Inc. New York

46. Louis Charles Elson (1898), Great composer and their work, Music-University of Toronto

47. Sydney Grew (1922), The art of the player-Piano, New York: E. P. Dutton & Co.

48. S. Hidalgo (1994), Tips on how to teach effectively, Rex Book Store, Manila, Philippines

49. Josef Hofmann (1920), Piano playing with Piano question answered, Philadelphia, Theodore presser Co.

50. Eric Hope (1962), A handbook of Piano playing, London: Dennis Dobson

51. Ernest Hutcheson (1907), The elements of Piano technique, The G. Fred Kranz Music Co. USA

52. Reginald R. Gerig (2007), Famous Pianists Their Technique, Indiana University Press

53. Anna Hamilton (1916), Keyboard Harmony and transposition, Clayton F. Summy Co. & Co. London 147

54. Mark Hambourg (1922), How to play the Piano, Philadelphia, PA. Theodore presser company

55. Algernon H. Lindo (1922), Pedalling in pianoforte music, London-New York

56. Adolf Bernhard Marx (1895), Introduction to the interpretation of the Beethoven Piano works, Clayton F. Summy Co., Chicago

57. Frank Marrick (1958), Practising the Piano, Dover publications, Inc. NY

58. Tobias Matthey (1910), The first principles of Pianoforte playing-Longmans green, and Co.

59. Tobias Matthay (1903), The act of touch in all its diversity, Bosworth & Co. Ltd, London

60. Frank Merick (1958), Practising the Piano, Rockliff Publishing Corporation

61. Karl Merz (1895), Piano method-A complete course of instruction for the Piano, The S. Brainard's Son Co. New York

62. Judith Oringer (1983), Passion for the Piano, Jeremy p. Tarcher, Inc. Los Angeles

63. Ortmann Otto (1925), The physical basis of Piano touch and tone, New York: E. P. Dutton & Co.

64. Ernst Pauer (1877), The art of Pianoforte playing, London & New York, Novello, Ewer & Co.

65. Edward Baxter Perry (1906), Descriptive analyses of Piano works for the use of teachers, players and music clubs, Philadelphia Theodore presser, London, weekes & Co.

66. Edward Baxter Perry (1910), Storries of standard teaching pieces, Theo. Presser Co. 1712 Chestnut st., Philadelphia, PA. 148

67. Ridley Prentice (1963), The musician-A guide for Pianoforte students, London J. Curwer & sons Ltd.

68. William Townsend (1911), Modern Piano teaching, Bosworth & Co.

69. En. Wikipedia. Org/wiki/piano

70. Www Pinoatlas. Com/howold. Html

71. Www uk – Piano. Org/history

72. Mary Venable (1913), The interpretation of Piano music, Boston: Oliver diston company

73. Albert F Venino (1893), A pedal method for the Piano, New York: Edward Schubert & Co.

74. George Woodhouse (1910), The artist at the Piano, London: Novello and company

* Sách nghiên cứu tiếng Nga

75. А. Д. Алексеев (1988), История фортепианного искусства, Часть 1 и 2 "Музыка"

76. А. Алексеев (1961), Методика обучения игре на фортепьяно, изд. "Музгиз", Москва

77. Т. Б. Юдовина-Гальперина (2010), За роялем без слёз, или я-детский педагог, изд. "Союз Художников" Санкт-Петербург

78. Н. Ширинская (1981), Гаммы и Арпеджио, Москва всесоюзное издательство Советский Композитор

79. А. Николаева (1969), Школа игры на Фортепиано, Издательство Музыка, Москва.

80. А. Николаева (1982), Фортепианная игра (1-2 классы детской музыкальной школы), Издательство "Музыка", Москва 149

81. Составители: А. И. Четверухина, Т. А. Верижникова, Е. А. Подрудкова, Хрестоматия для фортепиано (3-4 класс ДМШ)

* Bài báo, tạp chí tiếng Việt

82. Hội Nhạc sỹ Việt Nam (2005), Tạp chí Âm nhạc và Thời đại, quý I

83. Hội Nhạc sỹ Việt Nam (2005), Tạp chí Âm nhạc và Thời đại, quý IV

84. Hội Nhạc sỹ Việt Nam (2010), Tạp chí Âm nhạc Việt Nam số 13

85. Viện âm nhạc (1986), Tạp chí Thông tin-Khoa học-Âm nhạc

86. Viện Âm nhạc (1986), Tạp chí Nghiên cứu-Âm nhạc.

* Luận văn Thạc sĩ, Luận án Tiến sĩ

87. Nguyễn Minh Anh (2008), Sự phát triển nghệ thuật Piano Việt Nam, Luận án Tiến sĩ Nghệ thuật, Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam

88. Ngô Phương Đông (2011), Đào tạo âm nhạc thế kỷ XX cho kèn Hautbois tại Học viện Âm nhạc Quốc Gia Việt Nam, Luận án Tiến sĩ Nghệ thuật học, Học viện Âm nhạc Quốc Gia Việt Nam

89. Hoàng Hoa (1997), Một số yếu tố biểu hiện bản sắc dân tộc trong sáng tác cho Piano của nhạc sỹ Việt Nam, Luận văn Thạc sỹ nghệ thuật, Nhạc viện Hà Nội

90. Phạm Phương Hoa (2010), Những thủ pháp sáng tác trong một số trường phái âm nhạc thế kỷ XX, Luận án Tiến sĩ Nghệ thuật, Học viện Âm nhạc Quốc Gia Việt Nam

91. Hà Mai Hương (2008), Nghiên cứu việc giảng dạy môn Piano phổ thông trong các trường âm nhạc chuyên nghiệp, Luận văn Thạc sỹ Nghệ thuật, Nhạc viện Hà Nội

92. Trần Thị Mộc Lan (2003), Vấn đề giảng dạy các tác phẩm phức điệu của Bach trong

 chuyên ngành Piano ở Việt Nam, Luận văn Thạc sỹ Nghệ thuật, Nhạc viện Hà Nội 150

93. Trần Thị Ngọc Lan (2010), chất lượng94. Nguyễn Phúc Linh (1996), Một số phương pháp biểu hiện của kèn gỗ giao hưởng trong các tác phẩm Việt Nam, Luận án Tiến sĩ nghệ thuật, Nhạc viện Hà Nội

95. Võ Văn Lý (2011), Phát âm tiếng Việt trong nghệ thuật ca hát, Luận án Tiến sĩ nghệ thuật, HVANQGVN

96. Vũ Thị Phương Mai (2003), Một số vấn đề trong việc giảng dạy học sinh Piano nhỏ tuổi ở Việt Nam, Luận văn Thạc sỹ Nghệ thuật, Nhạc viện Hà Nội

97. Lưu Quang Minh (2002), Nghệ thuật Accordion đương đại Việt Nam, Luận án Tiến sĩ nghệ thuật, Nhạc viện Hà Nội

98. Ngô Văn Thành (1996), Sự hình thành và phát triển nghệ thuật đàn Violon ở Việt Nam, Luận án Tiến sĩ nghệ thuật, Nhạc viện Hà Nội

99. Đỗ Xuân Tùng (1998), Khai thác các yếu tố dân tộc trong các tác phẩm Việt Nam viết cho đàn dây kéo phương Tây, Luận án Tiến sĩ nghệ thuật, Nhạc viện Hà Nội

100. Nguyễn Bích Vân (2010), Rèn luyện bản lĩnh biểu diễn cho học sinh, sinh viên nhạc cụ cổ diển phương Tây, Luận án Tiến sĩ Nghệ thuật học, Học viện Âm nhạc Quốc Gia Việt Nam

Những bài báo của tác giả đã đăng tải liên quan đến luận án

1. Tác phẩm cho Piano-Vấn đề cần quan tâm, Tạp chí Văn hóa nghệ thuật, số 302, tháng 8/2009 (trang 7 – 9)

2. Đàn Piano trong việc phát triển tư duy âm nhạc và nâng cao trình độ cảm thụ nghệ thuật của sinh viên học sinh các trường âm nhạc chuyên nghiệp, Tạp chí Âm nhạc Việt Nam Panorama-Hội nhạc sĩ Việt Nam, số 18/2011 (trang 24 – 25) 151

3. Piano và Thanh nhạc-Sự kết hợp hoàn chỉnh, Thông báo khoa học-Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam, số 41/2014 (trang 122 – 127)

4. Phát triển khả năng sáng tạo của người dạy Piano, Tạp chí Văn hóa nghệ thuật, số 369, tháng 3/2015 (trang 100 – 103)

 

 

Keywords:download filetype:pdf,hoc vien am nhac quoc gia viet nam 2015, luan an tien si,vai tro cua piano trong nang cao mat bang kien thuc chung cua cac co so dao tao am nhac chuyen nghiep viet nam,ma so 62210201,ncs ha mai huong,hdkh gsts ngnd tran thu ha

TT Tên file Ấn hành Tác giả Thông số Tải về Dạng File Giá Down
1 vai tro cua piano trong nang cao mat bang kien thuc chung cua cac co so dao tao am nhac chuyen nghiep viet nam HVANVN MaiHuong 175Tr Download file  vai trò của piano trong nâng cao mặt bằng kiến thức chung của các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp việt nam 1400
Khu vực quy định Bản quyền tài liệu và chất lượng tài liệu Khu vực quy định Hướng dẫn download tài liệu trên trang AMBN


Thư Viện Thi Online Hỏi đáp Luật Pháp

vai trò của piano trong nâng cao mặt bằng kiến thức chung của các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp việt nam

vai trò của piano trong nâng cao mặt bằng kiến thức chung của các cơ sở đào tạo âm nhạc chuyên nghiệp việt nam

Hướng dẫn download tài liệu trên trang AMBN